"Cho đến vạn năm sau, anh cũng chẳng bao giờ hiểu được cô. Quanh cô luôn có một lớp sương mơ dày đặc bao quanh, khuất lấp những gì anh muốn kiếm tìm. Anh luôn muốn biết cô nghĩ gì, cô nhớ đến ai, cô mơ mộng điều chi, hoặc giả cô có yêu anh nhiều như anh yêu cô?" Ngày đó, cô chưa từng yêu anh. Thứ tình cảm cô dành cho anh, chưa bao giờ là tình yêu cả. Có chăng chỉ là những phút yếu lòng sau vết thương của tình cũ, cô vội vã kiếm tìm cho mình một ai đó lấp đầy khoảng trống mà vết thương kia để lại. Người thay thế đó, chính là anh. Họ bắt đầu mối quan hệ từ một phút giây nông nổi - của cả anh và cô, để rồi sau đó là chuỗi ngày mệt mỏi níu một thứ tình cảm chẳng gọi nổi tên, cùng nắm hờ tay nhau đi trên một con đường chẳng có lối ra rồi lạc nhau lúc nào không hay biết. Ngày đó, cô nói "em yêu anh". Câu nói thốt ra từ miệng cô chỉ đơn giản như một cái nhếch môi cười khẽ, tì...