Chuyển đến nội dung chính

01062014

"Cho đến vạn năm sau, anh cũng chẳng bao giờ hiểu được cô. Quanh cô luôn có một lớp sương mơ dày đặc bao quanh, khuất lấp những gì anh muốn kiếm tìm. Anh luôn muốn biết cô nghĩ gì, cô nhớ đến ai, cô mơ mộng điều chi, hoặc giả cô có yêu anh nhiều như anh yêu cô?"
Ngày đó, cô chưa từng yêu anh.
Thứ tình cảm cô dành cho anh, chưa bao giờ là tình yêu cả. Có chăng chỉ là những phút yếu lòng sau vết thương của tình cũ, cô vội vã kiếm tìm cho mình một ai đó lấp đầy khoảng trống mà vết thương kia để lại. Người thay thế đó, chính là anh.
Họ bắt đầu mối quan hệ từ một phút giây nông nổi - của cả anh và cô, để rồi sau đó là chuỗi ngày mệt mỏi níu một thứ tình cảm chẳng gọi nổi tên, cùng nắm hờ tay nhau đi trên một con đường chẳng có lối ra rồi lạc nhau lúc nào không hay biết.
Ngày đó, cô nói "em yêu anh".
Câu nói thốt ra từ miệng cô chỉ đơn giản như một cái nhếch môi cười khẽ, tình yêu đối với cô chỉ đơn giản là một trò chơi, thứ cô dùng đễ giết thời gian cho những năm tháng tuổi thanh xuân đỡ phí hoài. Vì với cô, thứ tình yêu chân thật, có lẽ đã chết theo niềm tin của cô vào mối tình ngày xưa ấy. Một mối tình hợp tan- tan hợp, cô dốc lòng yêu một người, bỏ hết tất cả chỉ vì họ, rồi họ cũng bước ra đi, còn cô khép mình vào trong vỏ ốc của riêng cô, và chẳng bao giờ tin vào tin yêu nữa, ít nhất là cho đến lúc kết thúc mối quan hệ giữa cô và anh.
Ngày đó, cô nói "hãy tin em".
Cô làm mọi cách để chứng minh cho anh thấy tình cảm của cô dành cho anh là tình yêu chứ không phải là thứ tình cảm bông đùa hời hợt như anh vẫn nghĩ, và rất nhanh, anh đã tin rằng cô yêu anh. Họ đã có những tháng ngày rất vui vẻ bên nhau.
Tiếc là, cuộc chơi nào rồi cũng đến lúc tàn, cô trở về với gia đình của cô, còn anh quay về với cuộc sống thường nhật của riêng mình. Kẻ bắc, người nam. Thế mà anh vẫn ngây ngô cho rằng cả hai sẽ vượt qua được khoảng cách địa lý chỉ với yêu thương là đủ. Nhưng không, cuộc sống thì không đầy màu hồng như thế, khoảng cách 1400km đã khiến cô nhích từng bước ra xa anh. Chỉ là một chút thôi, nhưng đủ để làm tình cảm của cô phai nhạt đi, rồi những bộn bề lo toan của cuộc sống khiến cả hai bận rộn hơn, mà quên mất tình cảm đã từng dành cho nhau, quên mất những lời bản thân đã từng nói. Họ cãi vã vì nhưng câu chuyện không đầu không cuối, về những mối quan hệ bên ngoài mà người kia không biết, về những cuộc vui mà khi về đến nhà đồng hổ đã điểm quá nửa đêm. Cô đã không còn cảm thấy yêu anh nữa.
Ngày đó, anh tạo quá nhiều áp lực cho cô, và cô nói rằng mình quá mệt mỏi với mối quan hệ này.
Họ chia tay.
Anh như một con thiêu thân lao đầu vào công việc, chỉ mong nó đốt cháy hết thời gian và tâm trí của anh, chỉ mong mỗi tối anh chỉ cần đặt lưng xuống giường là thiếp đi mà chẳng phải bận tâm vì bất kì điều gì nữa, chỉ mong rằng từng ấy thứ sẽ giúp anh quên được tình cảm của anh dành cho cô. Mọi thứ trở nên đáng sợ khi một ai đó bước quá sâu vào cuộc sống của ta, họ bước vào, thay đổi nó, sắp xếp lại mọi thứ ngổn ngang theo một trật tự có bóng hình họ trong đó. Ta tập sống có họ. Rồi sau đó, người ta bỏ lại mọi thứ, họ lên đường giang rộng đôi cánh rong chơi với những cảm xúc mới. Một lần nữa, thả ta rơi tự do, cho ta về với những nỗi đau ở lại.
Còn cô, lúc này đã hạnh phúc bên vòng tay khác, và có lẽ đã quên mất một ai đó mà cô đã từng nói yêu. Một ai đó vẫn chưa bao giờ nói lời yêu cô, nhưng sau tất cả, trong tận đáy lòng, người đó biết rằng tình cảm mà họ dành cho cô, đích thực là tình yêu.
"sau anh em sẽ chẳng yêu được ai khác cả".
"xin lỗi, trò chơi này, là anh thua"

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

22082014

"Anh hãy xem em như một cô mèo nhỏ đi lạc, có thể lúc này em bỏ ra đi, nhưng rồi đến một ngày em sẽ quay trở về, nhất định là thế. Chỉ là anh có chờ được đến lúc đó không mà thôi !? Em đã từng xem nhiều nơi là nhà, nhưng đến cuối cùng khi em quay trở về, bên kia cánh cổng đã khép lại, họ đã có những cô mèo mới ở bên mình và không cần em nữa. Thế là em lại ra đi"         Đã có một khoảng thời gian tôi tin mù quáng rằng em sẽ quay trở về, rằng chỉ cần tôi đủ yêu, đủ kiên nhẫn để chờ đợi thì em sẽ lại trở về trong vòng tay tôi, như cô mèo bé nhỏ ngày xưa mà tôi hằng say đắm. Tiếc là giấc mơ nào rồi cũng phải tỉnh giấc, tôi thức dậy và lao vào cuộc sống hiện thực không có em ở đó ..

1706

21:19 17/6/2013 Nhật ký những ngày không em Vậy là cũng đã được tròn một tuần từ ngày bọn mình xảy ra chuyện, và đến bây giờ anh biết rằng mình đã mất nhau thật rồi. Những ngày không em, anh vẫn chưa thể nào quen được ... ở nhà, lúc ăn, lúc ngủ, lúc ở trường, lúc ngồi thi, trên xe bus, chỗ làm ... đâu đâu cũng là hình bóng của em cả ... Hôm nay chỗ em có mưa không ? chỗ anh thì đổ mưa suốt, còn anh thì nằm nhà ngủ cả ngày =)) Hậu quả của một trận bí tỉ tối qua chỉ vì bọn bạn không chịu được cái mặt mốc của một thằng suốt ngày than vãn và nói chuyện sến súa như đàn bà, thế là uống :)) em đã từng bảo anh hứa rằng nếu sau này có những lúc anh thấy buồn, thì đừng tìm đến bia rượu hay thuốc lá nữa, nhưng mà ... anh không làm được em à .. Cuộc sống thiếu em, trống trải và vô vị quá .. những lúc đó, có lẽ anh chỉ biết tìm đến hơi men và khói thuốc. Có thể nó không thay đổi được những gì đã xảy ra, cũng có thể nó chỉ khiến tình hình sức khỏe anh tồi tệ hơn, anh biết .. nhưng đối với một ...

2111

2111 00:34 Chả hiểu sao hôm nay rảnh rang, dòm lại cái blog sắp nổi mốc lên vì quá lâu rồi không ngó ngàng tới :)) tự dưng đọc lại bài viết ngày đó, tự dưng nhớ đến khoảng thời gian ấy, tư dưng .. nhớ đến em !! Có thằng nói, chia tay em là quyết định đúng đắn nhất đời anh :)) Nó khiến cuộc sống của anh hối hả và có ích hơn !? Chắc vậy, giờ thì anh đã đi làm thêm rồi, một công việc khá ổn định đủ để trang trải chi phí sinh hoạt cho cuộc sống của bản thân. Sáng đi học, chiều đi làm, tối thì mò mẫm chăm chút cho cái shop bán hàng online của mình, rồi nào chuyện nhà cửa, rồi xe cộ, điện nước, cơm áo gạo tiền đủ thứ chuyện gồng gánh lên vai khiến anh không còn tẹo thời gian nào nghĩ về em nữa ~~ À quên mất, con xe anh vẫn đèo em khắp phố xá VT ngày ấy, bị trộm nó bẻ khóa xin đi mất r :( cái tính bất cẩn mà em thường nhắc nhở, anh vẫn không sửa...