"Anh hãy xem em như một cô mèo nhỏ đi lạc, có thể lúc này em bỏ ra đi, nhưng rồi đến một ngày em sẽ quay trở về, nhất định là thế. Chỉ là anh có chờ được đến lúc đó không mà thôi !? Em đã từng xem nhiều nơi là nhà, nhưng đến cuối cùng khi em quay trở về, bên kia cánh cổng đã khép lại, họ đã có những cô mèo mới ở bên mình và không cần em nữa. Thế là em lại ra đi" Tôi đã tự hỏi mình rằng, tại sao tôi đã từng tin vào thứ tình sâu đậm đến hoang đường như thế. Em đã quay trở về bên tôi, chỉ là hiện thực này không như giấc mơ mà tôi đã từng theo đuổi. Vì trong giấc mơ ngây ngô ấy, tôi những tưởng khi người ta mất đi thứ gì đó, họ sẽ càng trân trong hơn khi lại được nắm giữ lần nữa. Ấy vậy mà tôi đã lầm. Ngay từ phút đầu tiên quay về, em đã nhận ra tình cảm của tôi, sau bao nhiêu năm vẫn thế, vẫn dành cho em nhiều như thế. Em ở một vị trí mà chẳng ai khác có thể thay thế được trong tim tôi, và phải ch...
"Cho đến vạn năm sau, anh cũng chẳng bao giờ hiểu được cô. Quanh cô luôn có một lớp sương mơ dày đặc bao quanh, khuất lấp những gì anh muốn kiếm tìm. Anh luôn muốn biết cô nghĩ gì, cô nhớ đến ai, cô mơ mộng điều chi, hoặc giả cô có yêu anh nhiều như anh yêu cô?" Ngày đó, cô chưa từng yêu anh. Thứ tình cảm cô dành cho anh, chưa bao giờ là tình yêu cả. Có chăng chỉ là những phút yếu lòng sau vết thương của tình cũ, cô vội vã kiếm tìm cho mình một ai đó lấp đầy khoảng trống mà vết thương kia để lại. Người thay thế đó, chính là anh. Họ bắt đầu mối quan hệ từ một phút giây nông nổi - của cả anh và cô, để rồi sau đó là chuỗi ngày mệt mỏi níu một thứ tình cảm chẳng gọi nổi tên, cùng nắm hờ tay nhau đi trên một con đường chẳng có lối ra rồi lạc nhau lúc nào không hay biết. Ngày đó, cô nói "em yêu anh". Câu nói thốt ra từ miệng cô chỉ đơn giản như một cái nhếch môi cười khẽ, tì...