21:19
17/6/2013
Nhật ký những ngày không em
Vậy là cũng đã được tròn một tuần từ ngày bọn mình xảy ra chuyện, và đến bây giờ anh biết rằng mình đã mất nhau thật rồi. Những ngày không em, anh vẫn chưa thể nào quen được ... ở nhà, lúc ăn, lúc ngủ, lúc ở trường, lúc ngồi thi, trên xe bus, chỗ làm ... đâu đâu cũng là hình bóng của em cả ...
Hôm nay chỗ em có mưa không ? chỗ anh thì đổ mưa suốt, còn anh thì nằm nhà ngủ cả ngày =)) Hậu quả của một trận bí tỉ tối qua chỉ vì bọn bạn không chịu được cái mặt mốc của một thằng suốt ngày than vãn và nói chuyện sến súa như đàn bà, thế là uống :)) em đã từng bảo anh hứa rằng nếu sau này có những lúc anh thấy buồn, thì đừng tìm đến bia rượu hay thuốc lá nữa, nhưng mà ... anh không làm được em à .. Cuộc sống thiếu em, trống trải và vô vị quá .. những lúc đó, có lẽ anh chỉ biết tìm đến hơi men và khói thuốc. Có thể nó không thay đổi được những gì đã xảy ra, cũng có thể nó chỉ khiến tình hình sức khỏe anh tồi tệ hơn, anh biết .. nhưng đối với một thằng hèn nhát như anh thì có lẽ nó là liều thuốc duy nhất để anh không phải đối diện với thực tại, để anh trốn tránh ... nỗi đau mất em ... Mà nếu có em ở đây, chắc là lại cấu anh một cái thật đau rồi thì thầm vào tai "có ngon thì nhậu với em đây nè" :)) giá mà mình còn bên nhau thì chắc chắn rằng sẽ hai đứa sẽ làm một trận ra trò, và anh sẽ cho em gục bên bàn nhậu một cách tâm phục khẩu phục thôi :)) giá mà ...
Những ngày mưa dầm rả rích làm không khí đất Sài Gòn nơi đây lạnh một chút, nhưng làm sao lạnh bằng tiết trời Vũng Tàu mình được em nhỉ, nhớ cái nắm tay ấm áp của em mỗi lần mình phóng xe vi vu dạo biển, nhớ nhất là cái lần đầu hai đứa cùng nhau ngủ ngoài biển, em nằm gọn trong lòng anh như cô mèo nhỏ, ngủ ngon lành. Còn anh phần thì sợ cướp, phần thì cứ thỉnh thoảng bị muối đốt em lại nhăn mặt .. mếu máo khóc, báo hại anh mấy phen hú vía, thế là đành thức cả đêm nhìn em ngủ -_-! nhưng mà, khuôn mặt cô bé của anh lúc ngủ say ấy, chẳng thể nào anh quên được, từng giây từng phút đó vẫn sẽ mãi đọng lại ở đây, như một kỉ niệm đẹp mãi mãi cất giữ trong trái tim anh.
Nói là nhật kí nhưng sao cứ kể mãi về những hoài niệm thế nhỉ :)) hết hôm nay thôi, anh sẽ cố gắng bớt yêu em đi một chút ...
17/6/2013
Nhật ký những ngày không em
Vậy là cũng đã được tròn một tuần từ ngày bọn mình xảy ra chuyện, và đến bây giờ anh biết rằng mình đã mất nhau thật rồi. Những ngày không em, anh vẫn chưa thể nào quen được ... ở nhà, lúc ăn, lúc ngủ, lúc ở trường, lúc ngồi thi, trên xe bus, chỗ làm ... đâu đâu cũng là hình bóng của em cả ...
Hôm nay chỗ em có mưa không ? chỗ anh thì đổ mưa suốt, còn anh thì nằm nhà ngủ cả ngày =)) Hậu quả của một trận bí tỉ tối qua chỉ vì bọn bạn không chịu được cái mặt mốc của một thằng suốt ngày than vãn và nói chuyện sến súa như đàn bà, thế là uống :)) em đã từng bảo anh hứa rằng nếu sau này có những lúc anh thấy buồn, thì đừng tìm đến bia rượu hay thuốc lá nữa, nhưng mà ... anh không làm được em à .. Cuộc sống thiếu em, trống trải và vô vị quá .. những lúc đó, có lẽ anh chỉ biết tìm đến hơi men và khói thuốc. Có thể nó không thay đổi được những gì đã xảy ra, cũng có thể nó chỉ khiến tình hình sức khỏe anh tồi tệ hơn, anh biết .. nhưng đối với một thằng hèn nhát như anh thì có lẽ nó là liều thuốc duy nhất để anh không phải đối diện với thực tại, để anh trốn tránh ... nỗi đau mất em ... Mà nếu có em ở đây, chắc là lại cấu anh một cái thật đau rồi thì thầm vào tai "có ngon thì nhậu với em đây nè" :)) giá mà mình còn bên nhau thì chắc chắn rằng sẽ hai đứa sẽ làm một trận ra trò, và anh sẽ cho em gục bên bàn nhậu một cách tâm phục khẩu phục thôi :)) giá mà ...
Những ngày mưa dầm rả rích làm không khí đất Sài Gòn nơi đây lạnh một chút, nhưng làm sao lạnh bằng tiết trời Vũng Tàu mình được em nhỉ, nhớ cái nắm tay ấm áp của em mỗi lần mình phóng xe vi vu dạo biển, nhớ nhất là cái lần đầu hai đứa cùng nhau ngủ ngoài biển, em nằm gọn trong lòng anh như cô mèo nhỏ, ngủ ngon lành. Còn anh phần thì sợ cướp, phần thì cứ thỉnh thoảng bị muối đốt em lại nhăn mặt .. mếu máo khóc, báo hại anh mấy phen hú vía, thế là đành thức cả đêm nhìn em ngủ -_-! nhưng mà, khuôn mặt cô bé của anh lúc ngủ say ấy, chẳng thể nào anh quên được, từng giây từng phút đó vẫn sẽ mãi đọng lại ở đây, như một kỉ niệm đẹp mãi mãi cất giữ trong trái tim anh.
Nói là nhật kí nhưng sao cứ kể mãi về những hoài niệm thế nhỉ :)) hết hôm nay thôi, anh sẽ cố gắng bớt yêu em đi một chút ...
Nhận xét
Đăng nhận xét