2111
00:34
Chả hiểu sao hôm nay rảnh rang, dòm lại cái blog sắp nổi mốc lên vì quá lâu rồi không ngó ngàng tới :)) tự dưng đọc lại bài viết ngày đó, tự dưng nhớ đến khoảng thời gian ấy, tư dưng .. nhớ đến em !!
Có thằng nói, chia tay em là quyết định đúng đắn nhất đời anh :)) Nó khiến cuộc sống của anh hối hả và có ích hơn !? Chắc vậy, giờ thì anh đã đi làm thêm rồi, một công việc khá ổn định đủ để trang trải chi phí sinh hoạt cho cuộc sống của bản thân. Sáng đi học, chiều đi làm, tối thì mò mẫm chăm chút cho cái shop bán hàng online của mình, rồi nào chuyện nhà cửa, rồi xe cộ, điện nước, cơm áo gạo tiền đủ thứ chuyện gồng gánh lên vai khiến anh không còn tẹo thời gian nào nghĩ về em nữa ~~ À quên mất, con xe anh vẫn đèo em khắp phố xá VT ngày ấy, bị trộm nó bẻ khóa xin đi mất r :( cái tính bất cẩn mà em thường nhắc nhở, anh vẫn không sửa được, hic, phải mà có em bên cạnh anh lúc ấy thì tốt biết mấy nhỉ.. À mà anh cũng chuyển chỗ ở rồi, không còn lui cui trong căn phòng 10m2 3 người ở như trước nữa :)) bây giờ nhà anh ở rộng hơn 1 chút, 2 phòng ngủ, 1 lầu 1 ban công, thừa sức để nuôi thêm một con mèo đi lạc là em nữa :)) giá mà những thứ anh có lúc này đến sớm hơn nửa năm nhỉ, thì chắc là anh đã đủ sức lo cho em tốt hơn ngày đó. Là anh, chính anh là nguyên nhân làm em và mẹ cãi vã, chính anh là nguyên nhân khiến em bị đánh, và cũng chính cái thằng vô dụng này là người khiến em phải bỏ nhà ra đi, chân ướt chân ráo bước vào cái đất SG này bơ vơ, lạc lõng mà chẳng biết nương tựa vào ai. Cuộc sống quá khắt khe còn định mệnh thì cứ hay trêu ngươi em nhỉ :)) Thoắt đó mà em đã trở về thế giới tiểu thư của riêng mình, còn anh thì lại bị số phận cuốn vào vòng xoay nghiệt ngã của đồng tiền, chạy theo nó khiến anh chẳng còn thời gian để thở nữa :)) Nhưng vậy cũng tốt, người ta vẫn bảo khiến bản thân bận rộn chính là cách tốt nhất để quên đi một điều gì đó mà, và dường như là anh sắp quên hẳn em rồi đấy. Hi vọng đến một lúc nào đó, khi đọc lại những bài viết này, anh có thể thể bình thản mà lướt qua như lướt qua một trang sách cũ, cười nhạt vì tỉnh cảm bồng bột non trẻ của một thời yêu ai đó bằng tất cả trái tim mình.
Nửa năm, đủ dài để ta tạm quên đi một ai đó mà lao vào nhịp sống hối hả của đất SG, nhưng cũng đủ ngắn để những lúc anh ngồi một mình như thế này, những kỉ niệm về em còn sót lại nơi đây ùa về. Hà !! Rít một hơi thật sâu, từng sợi khói nhả ra méo mó, đưa anh về với hồi ức những ngày mình bên nhau. Nhoẻn miệng cười, anh đưa tay với, những hình ảnh ấy bỗng chốc vỡ tan, anh giật mình trở về với hiện tại, cô độc và tĩnh mịch nơi đây.
Rít điếu thuốc nhìn đời qua làn khói
Hiện thực nhân sinh hư ảo cả thôi
từng gương mặt hiện ra méo mó
Ai cũng như ai, chỉ biết mỗi chữ "tôi"
00:34
Chả hiểu sao hôm nay rảnh rang, dòm lại cái blog sắp nổi mốc lên vì quá lâu rồi không ngó ngàng tới :)) tự dưng đọc lại bài viết ngày đó, tự dưng nhớ đến khoảng thời gian ấy, tư dưng .. nhớ đến em !!
Có thằng nói, chia tay em là quyết định đúng đắn nhất đời anh :)) Nó khiến cuộc sống của anh hối hả và có ích hơn !? Chắc vậy, giờ thì anh đã đi làm thêm rồi, một công việc khá ổn định đủ để trang trải chi phí sinh hoạt cho cuộc sống của bản thân. Sáng đi học, chiều đi làm, tối thì mò mẫm chăm chút cho cái shop bán hàng online của mình, rồi nào chuyện nhà cửa, rồi xe cộ, điện nước, cơm áo gạo tiền đủ thứ chuyện gồng gánh lên vai khiến anh không còn tẹo thời gian nào nghĩ về em nữa ~~ À quên mất, con xe anh vẫn đèo em khắp phố xá VT ngày ấy, bị trộm nó bẻ khóa xin đi mất r :( cái tính bất cẩn mà em thường nhắc nhở, anh vẫn không sửa được, hic, phải mà có em bên cạnh anh lúc ấy thì tốt biết mấy nhỉ.. À mà anh cũng chuyển chỗ ở rồi, không còn lui cui trong căn phòng 10m2 3 người ở như trước nữa :)) bây giờ nhà anh ở rộng hơn 1 chút, 2 phòng ngủ, 1 lầu 1 ban công, thừa sức để nuôi thêm một con mèo đi lạc là em nữa :)) giá mà những thứ anh có lúc này đến sớm hơn nửa năm nhỉ, thì chắc là anh đã đủ sức lo cho em tốt hơn ngày đó. Là anh, chính anh là nguyên nhân làm em và mẹ cãi vã, chính anh là nguyên nhân khiến em bị đánh, và cũng chính cái thằng vô dụng này là người khiến em phải bỏ nhà ra đi, chân ướt chân ráo bước vào cái đất SG này bơ vơ, lạc lõng mà chẳng biết nương tựa vào ai. Cuộc sống quá khắt khe còn định mệnh thì cứ hay trêu ngươi em nhỉ :)) Thoắt đó mà em đã trở về thế giới tiểu thư của riêng mình, còn anh thì lại bị số phận cuốn vào vòng xoay nghiệt ngã của đồng tiền, chạy theo nó khiến anh chẳng còn thời gian để thở nữa :)) Nhưng vậy cũng tốt, người ta vẫn bảo khiến bản thân bận rộn chính là cách tốt nhất để quên đi một điều gì đó mà, và dường như là anh sắp quên hẳn em rồi đấy. Hi vọng đến một lúc nào đó, khi đọc lại những bài viết này, anh có thể thể bình thản mà lướt qua như lướt qua một trang sách cũ, cười nhạt vì tỉnh cảm bồng bột non trẻ của một thời yêu ai đó bằng tất cả trái tim mình.
Nửa năm, đủ dài để ta tạm quên đi một ai đó mà lao vào nhịp sống hối hả của đất SG, nhưng cũng đủ ngắn để những lúc anh ngồi một mình như thế này, những kỉ niệm về em còn sót lại nơi đây ùa về. Hà !! Rít một hơi thật sâu, từng sợi khói nhả ra méo mó, đưa anh về với hồi ức những ngày mình bên nhau. Nhoẻn miệng cười, anh đưa tay với, những hình ảnh ấy bỗng chốc vỡ tan, anh giật mình trở về với hiện tại, cô độc và tĩnh mịch nơi đây.
Rít điếu thuốc nhìn đời qua làn khói
Hiện thực nhân sinh hư ảo cả thôi
từng gương mặt hiện ra méo mó
Ai cũng như ai, chỉ biết mỗi chữ "tôi"
Nhận xét
Đăng nhận xét