Gió huýt từng cơn, mạnh mẽ và dữ dội như muốn nuốt chửng tất cả. Từng đợt mưa xối xả như chực chờ bổ nhào xuống, nặng nề và mệt nhọc !
Mưa..
Một cô gái trong một biệt thư sang trọng ngắm nhìn ra cửa sổ, thả hồn vào những giọt mưa. Cô nhớ đến câu tỏ tình lãng mạn của anh bạn lúc chiều. Lòng chợt vu vơ một vài suy nghĩ viễn vông. Cô thích mưa, mưa thật to. Giọt mưa khẽ chạm nền gạch như những chú bướm xinh xắn, chợt đến, rồi vội tan biến vào không gian.
"Ước gì mưa có thể to thêm chút nữa"
Mưa...
Một đám học trò đùa giỡn rượt đuổi nhau dưới mưa vô tình lắm nước bắn tung tóe lên gánh chè của một bà lão. Cái lạnh khiến bà run lên bần bật, cổ họng khô khốc đến độ không cất nổi thành tiếng. Nép vào 1 góc đường, bà lão lẩm bẩm một điều gì đó. Chồng bà ngày xưa chết vì nghèo, căn bệnh không phải là nan y nhưng chi phí lại vượt quá mức tưởng tượng. Đói nghèo cùng cái căn bệnh đeo bám khiến ông chết - ngay tại con phố này - trong một trận mưa tầm tã như hôm nay.
Mưa...
Một cô bé thẫn thờ đứng dưới mưa, thả hồn theo từng dòng bong bóng li ti vỡ òa trên mặt đất. Em nhớ đến mẹ, nhớ đến những lần mẹ nhường phần bánh mì cho em, nhớ những lần mẹ che cho em tránh khỏi trận đòn roi của cha trong cơn say, nhớ cả cơn sốt của mẹ. Cơn sốt khiến cái hình hài xanh xao gầy yếu của mẹ em run lên bần bật. Căn nhà xiêu vẹo như gồng mình chống chọi với từng đợt gió hung hãn dữ tợn như hăm he cuốn bay tất cả. Em khóc thét lên vì sợ hãi, em sợ tiếng sấm gào thét, sợ tiếng thở phì phò của cha mỗi tối. Từng âm thanh như đè nặng lên trái tim nhỏ bé của em, những lúc ấy em vẫn sà vào lòng mẹ để tìm lấy chút hơi ấm. Nhưng sao hôm nay mẹ lạnh quá, cái lạnh như thấu tâm can bé nhỏ kia.
Em lại khóc !và kể từ ấy mẹ ra đi, mãi mãi, bỏ lại em đơn độc với người cha tàn nhẫn. Nhìn cọc vé số ướt nhòe trên tay, em lại nhớ tới những trận đòn roi của cha, những cơn đói cồn cào ruột gan vì không bán hết, những đêm nằm khóc ướt áo vì nhớ mẹ. Thả hồn theo dòng bong bóng li ti vỡ òa trên mặt đất, em chợt nhận ra mình chẳng còn nơi để về...
Mưa...
Một chú nhóc chạy lăng xăng trong một cao ốc rộng lớn để tránh muỗng cơm chán chường của mẹ. Tiếng mưa xào xạc khiến cậu bé thích chí xem chăm chú. Bà mẹ đút vội một muỗng cơm vào miệng chú bé rồi nhẹ nhàng dỗ " ăn ngoan nhé con trai cưng của mẹ, rồi mẹ sẽ bắt ông trời mưa to hơn nữa cho con xem nhé !"
và trời vẫn Mưa ...
Nhận xét
Đăng nhận xét