"Anh hãy xem em như một cô mèo nhỏ đi lạc, có thể lúc này em bỏ ra đi, nhưng rồi đến một ngày em sẽ quay trở về, nhất định là thế. Chỉ là anh có chờ được đến lúc đó không mà thôi !? Em đã từng xem nhiều nơi là nhà, nhưng đến cuối cùng khi em quay trở về, bên kia cánh cổng đã khép lại, họ đã có những cô mèo mới ở bên mình và không cần em nữa. Thế là em lại ra đi"
Tôi đã tự hỏi mình rằng, tại sao tôi đã từng tin vào thứ tình sâu đậm đến hoang đường như thế. Em đã quay trở về bên tôi, chỉ là hiện thực này không như giấc mơ mà tôi đã từng theo đuổi. Vì trong giấc mơ ngây ngô ấy, tôi những tưởng khi người ta mất đi thứ gì đó, họ sẽ càng trân trong hơn khi lại được nắm giữ lần nữa. Ấy vậy mà tôi đã lầm.
Ngay từ phút đầu tiên quay về, em đã nhận ra tình cảm của tôi, sau bao nhiêu năm vẫn thế, vẫn dành cho em nhiều như thế. Em ở một vị trí mà chẳng ai khác có thể thay thế được trong tim tôi, và phải chăng vì thế mà em không còn trân trọng nó nữa ? Có lẽ là thế ..
Tôi tự hỏi mình rằng đã bao nhiêu lần tôi vứt bỏ cái tôi bản thân để chạy theo thứ tình làm tôi say đắm, đã bao nhiêu lần tôi đánh mất lòng kiêu hãnh của mình chỉ để theo đuổi một người con gái ?
Hai lần, và hóa ra cả hai lần ấy đều vì một người, đó là em. Thứ tình mà mà tôi những tưởng chỉ bùng cháy trong những phút giây nông nổi của tuổi trẻ bồng bột rồi vụt tắt. Thứ tình mà tôi vẫn nhoẻn miệng cười nhạt mỗi khi nghĩ về, là những tháng năm ngốc nghếch phí hoài tuổi thanh xuân để theo đuổi một ảo mộng chẳng gọi nổi tên, để rồi vất vưởng chẳng thể đứng lên khi thứ tình ấy sớm nở rồi chóng tàn, vội đến vội đi để lại một thằng ngốc thẩn thơ ở đó với con tim vỡ nát.
Tôi đã tự hỏi mình rằng tại sao lúc này đây, thứ tình cơ hồ đã chìm vào quên lãng ấy lần nữa lại khỏa lấp tâm trí mình, làm nhạt nhòa đi hết tất cả những cay đắng đã qua, chỉ còn tình yêu ở lại. Thế là tôi đã lại lần nữa mắc sai lầm của ngày trước. Là yêu em !!
Và điều dại khờ nhất ngay từ lúc bắt đầu, đó là tôi đã cho em biết rằng mình yêu em thế nào. Rằng cho dù em có thế nào đi chẳng nữa, tôi vẫn đứng đó chờ em. Em biết điều đó, và chẳng mảy may quan tâm tới những phút giây vô tình làm trái tim đầy sẹo của tôi lần nữa rỉ máu, em tập cho tôi làm quen với việc chịu đựng nỗi đau ấy. Và dần dần em cũng quen với việc xếp tôi lại sau những cuộc vui. Thứ tình làm tôi hạnh phúc, với em cũng chẳng đáng bận tâm, vì cho dù em có làm nó đau thế nào thì đến khi chán ngán quay về, nó vẫn ở đó mà, phải không em ?
Giống như em, giống như tôi, giống như những người chỉ có thể đến bên nhau trong phút chốc, ôm trong mình thứ tình bùng cháy rồi vụt tắt, sớm nở chóng tàn.
Tôi đã tự hỏi mình rằng, tại sao tôi đã từng tin vào thứ tình sâu đậm đến hoang đường như thế. Em đã quay trở về bên tôi, chỉ là hiện thực này không như giấc mơ mà tôi đã từng theo đuổi. Vì trong giấc mơ ngây ngô ấy, tôi những tưởng khi người ta mất đi thứ gì đó, họ sẽ càng trân trong hơn khi lại được nắm giữ lần nữa. Ấy vậy mà tôi đã lầm.
Ngay từ phút đầu tiên quay về, em đã nhận ra tình cảm của tôi, sau bao nhiêu năm vẫn thế, vẫn dành cho em nhiều như thế. Em ở một vị trí mà chẳng ai khác có thể thay thế được trong tim tôi, và phải chăng vì thế mà em không còn trân trọng nó nữa ? Có lẽ là thế ..
Tôi tự hỏi mình rằng đã bao nhiêu lần tôi vứt bỏ cái tôi bản thân để chạy theo thứ tình làm tôi say đắm, đã bao nhiêu lần tôi đánh mất lòng kiêu hãnh của mình chỉ để theo đuổi một người con gái ?
Hai lần, và hóa ra cả hai lần ấy đều vì một người, đó là em. Thứ tình mà mà tôi những tưởng chỉ bùng cháy trong những phút giây nông nổi của tuổi trẻ bồng bột rồi vụt tắt. Thứ tình mà tôi vẫn nhoẻn miệng cười nhạt mỗi khi nghĩ về, là những tháng năm ngốc nghếch phí hoài tuổi thanh xuân để theo đuổi một ảo mộng chẳng gọi nổi tên, để rồi vất vưởng chẳng thể đứng lên khi thứ tình ấy sớm nở rồi chóng tàn, vội đến vội đi để lại một thằng ngốc thẩn thơ ở đó với con tim vỡ nát.
Tôi đã tự hỏi mình rằng tại sao lúc này đây, thứ tình cơ hồ đã chìm vào quên lãng ấy lần nữa lại khỏa lấp tâm trí mình, làm nhạt nhòa đi hết tất cả những cay đắng đã qua, chỉ còn tình yêu ở lại. Thế là tôi đã lại lần nữa mắc sai lầm của ngày trước. Là yêu em !!
Và điều dại khờ nhất ngay từ lúc bắt đầu, đó là tôi đã cho em biết rằng mình yêu em thế nào. Rằng cho dù em có thế nào đi chẳng nữa, tôi vẫn đứng đó chờ em. Em biết điều đó, và chẳng mảy may quan tâm tới những phút giây vô tình làm trái tim đầy sẹo của tôi lần nữa rỉ máu, em tập cho tôi làm quen với việc chịu đựng nỗi đau ấy. Và dần dần em cũng quen với việc xếp tôi lại sau những cuộc vui. Thứ tình làm tôi hạnh phúc, với em cũng chẳng đáng bận tâm, vì cho dù em có làm nó đau thế nào thì đến khi chán ngán quay về, nó vẫn ở đó mà, phải không em ?
Giống như em, giống như tôi, giống như những người chỉ có thể đến bên nhau trong phút chốc, ôm trong mình thứ tình bùng cháy rồi vụt tắt, sớm nở chóng tàn.
Nhận xét
Đăng nhận xét